Cộng đồng chia sẻ tri thức Lib24.vn

PHÂN TÍCH CẢM HỨNG LÃNG MẠN VÀ TINH THẦN BI TRÁNG TRONG BÀI THƠ TÂY TIẾN

45768deea4563cb81b342e33214bbe0f
Gửi bởi: 1544 30 tháng 8 2016 lúc 1:22:45 | Update: 16 tháng 7 lúc 16:24:38 Kiểu file: DOCX | Lượt xem: 1533 | Lượt Download: 8 | File size: 0 Mb

Nội dung tài liệu

Tải xuống
Link tài liệu:

Các tài liệu liên quan


Có thể bạn quan tâm


Thông tin tài liệu

PHÂN TÍCH CẢM HỨNG LÃNG MẠN VÀ TINH THẦN BI TRÁNG TRONG BÀI THƠ TÂY TIẾN04/11/2014PHÂN TÍCH CẢM HỨNG LÃNG MẠN VÀ TINH THẦN BI TRÁNG TRONG BÀI THƠ TÂY TIẾNCỦA QUANG DŨNGa. Giới thiệuTây Tiến là một trong những bài thơ hay nhất viết về người chiến sĩ cầm súng, bảo vệ Tổquốc, tiêu biểu cho thơ ca Việt Nam thời kì kháng chiến chống Pháp.Với bút pháp lãng mạn, với cốt cách tài hoa và phong độ hào hùng của một nhà thơchiến sĩ, Quang Dũng đã chạm khắc vào thời gian, vào thơ ca, và lòng người hình ảnhchiến sĩ vô danh của Thăng Long Hà Nội, của dân tộc Việt Nam anh hùng. Là một thiphẩm xuất sắc đạt gần đến độ toàn bích, bài thơ Tây Tiến đoạn nào cũng có nhữngcâu đặc sắc, những hình ảnh thơ độc đáo. Nhưng sức hấp dẫn của bài thơ chính là vẻđẹp của chủ nghĩa lãng mạn và tinh thần bi tráng khi khắc họa hình ảnh người lính TâyTiến người lính cách mạng xuất thân từ thành thị tham gia vào cuộc kháng chiến giankhổ mà hào hùng của dân tộc.Xem thêm: Phân tích bài thơ Tây tiến Phân tích chân dung người lính Tây Tiến Hình tượng người lính trong bài Tây Tiếnb. Thân bài Cảm hứng lãng mạn:– Khái niệm: Cảm hứng lãng mạn trong văn học là cảm hứng khẳng định cái tôi trànđầy cảm xúc, hướng về lí tưởng. Nó đi tìm cái đẹp trong những cái khác lạ, phi thườngđộc đáo, vượt lên những cái tầm thường, quen thuộc của đời sống hàng ngày, nó đề caonguyên tắc chủ quan, phát huy cao độ sức mạnh của trí tưởng tượng liên tưởng. Cảmhứng lãng mạn cũng thường tìm đến cách diễn đạt khoa trương, phóng đại, đối lập,ngôn ngữ giàu tính biểu cảm và tạo được ấn tượng mạnh mẽ. Cảm hứng lãng mạn trongvăn học Việt Nam từ 1945 đến 1975 chủ yếu được thể hiện trong việc khẳng địnhphương diện lí tưởng của cuộc sống mới, vẻ đẹp con người mới, ca ngợi chủ nghĩa anhhùng cách mạng và tin tưởng vào tương lai tươi sáng của dân tộc. Cảm hứng lãng mạnđã trở thành cảm hứng chủ đạo trong sáng tác, nó nâng đỡ con người có thể vượt lênmọi thử thách trong máu lửa của chiến tranh gian khổ để hướng đến ngày chiến thắng.– Biểu hiện+ Cảm hứng lãng mạn thể hiện đậm nét trước hết cái tôi của Quang Dũng. Nó trào ratừ đầu bài thơ đầy ắp và mãnh liệt một nỗi nhớ nhớ chơi vơi, một nỗi nhớ rất lạ, hìnhnhư nhẹ tênh mà nặng trĩu vô cùng, để rồi sau đó tuôn chảy ào ạt như một dòng suốitrong suốt bài thơ. “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơiNhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi” Nỗi nhớ trải dài theo dòng sông Mã trùng điệp theo hình non thế núi. Nhớ đến hụt hẫng,trống vắng trong lòng người. Tây Tiến là một đoàn quân, nhưng tiếng gọi “ơi” lại trìumến như tiếng gọi với một người thân. Ba vần “ơi” như da diết vang vọng vào vách núi.Đó là nỗi nhớ của tác giả với Tây Bắc và đoàn quân Tây Tiến. Nỗi nhớ da diết, lan tỏathấm đượm trong từng câu thơ, hình ảnh thơ. Cái tôi Quang Dũng có mặt khắp nơi, lắngđọng từng chỗ, từ cảnh chiến trường hiểm trở, hoang sơ đến cảnh sông nước thanh bìnhthơ mộng đến đêm hội đuốc hoa đầy màu sắc xứ lạ phương xa, từ nỗi nhớ bản làng “MaiChâu mùa em thơm nếp xôi” đến “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm” thật hào hoa, lãngmạn. Cảm hứng lãng mạn trong bài thơ Tây Tiến còn thể hiện đậm nét trong bút pháp lãngmạn. Những thủ pháp cường điệu, đối lập được sử dụng rộng rãi, sáng tạo đã tô đậm cáiphi thường, tạo nên ấn tượng mạnh mẽ về cái hào hùng, hùng vĩ và cái tuyệt mĩ của conngười và thiên nhiên. Thiên nhiên miền Tây Bắc qua ngòi bút lãng mạn của Quang Dũng được cảm nhận vớivẻ đẹp đa dạng, vừa độc đáo, vừa hùng vĩ dữ dội, vừa thơ mộng trữ tình, vừa hoang sơmà ấm áp, làm say lòng người. Trí tưởng tượng bay bổng khiến thi nhân hình dung ramột “đêm hơi’, không chỉ có sương rừng ướt lạnh mà còn có cái lãng đãng, huyền ảo,cảm được cái oai linh của thần núi, thấy được cái “hồn lau nẻo bến bờ” và nghe thấuđược cả tiếng “Sông Mã gầm lên khúc độc hành”. Nhà thơ nhớ những cuộc hành quân gian khổ qua những chặng đường núi non hiểm trở,thử thách ghê gớm với các chiến sĩ Tây Tiến vốn là những thanh niên đất Hà thành lầnđầu tiên đến Miền Tây. Các tên bản, tên mường như Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông,Mường Hịch… được nhắc đến không chỉ gợi bao nỗi nhớ vơi đầy mà còn để lại nhiều ấntượng về sự xa xôi, heo hút, hoang sơ. Nó vừa gợi ra sự gian nan, bí ẩn, thách thức, vừagựi sự tò mò, háo hức của những chàng trai thành thị. Tất cả khung cảnh thiên nhiênđều được khắc họa với ấn tượng mạnh nhất. Đoàn binh hành quân trong sương mù ẩmướt dày đặc đến mức che lấp cả đoàn quân. Nhưng ngay trong cảnh khắc nghiệt, ngườichiến sĩ Tây Tiến vẫn phát hiện ra vẻ đẹp của “hoa về trong đêm hơi”. Những bông hoanúi với hương thơm ngan ngát hiện ra dần dần mờ ảo qua đêm sương, qua cái nhìn saymê lãng mạn, khiến cái mệt mỏi của đoàn quân dường như tan biến. Bao đèo cao, dốcthẳm dựng thành phía trước mà người chiến sĩ Tây Tiến phải vượt qua: Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳmHeo hút cồn mây súng ngửi trờiNgàn thước lên cao, ngàn thước xuống Dốc lên thì khúc khuỷu, gập ghềnh, ngoằn ngoèo; dốc xuống thì thăm thẳm, dựng đứng.Câu thơ giàu chất tạo hình như họa lại một chặng đường hành quân hiểm trở. Dốc núingoằn ngoèo, dốc vút lên ngàn thước, rồi lại đổ xuống thẳng đứng ngàn thước. Câu thơcũng gập ghềnh với nhiều thanh trắc và cách ngắt nhịp 4/3 bẻ gập câu thơ tạo thế núihoang dại, khủng khiếp. Độ cao của dốc như được đo bằng hơi thở dồn dập của ngườilính vượt đèo, nên càng ấn tượng. Những đỉnh núi cao mù sương, cao vút như chạmmây, mây nổi thành cồn heo hút lưng trời. Mũi súng trên vai của của người chiến binhđược nhân hóa tạo thành hình ảnh “súng ngửi trời” vừa diễn tả được độ cao ngất, hoangsơ, lạ lẫm vừa hàm chứa vẻ đẹp tâm hồn người lính. Đó là chất tinh nghịch, hồn nhiênrất lính của người chiến binh Tây Tiến. Thiên nhiên hoành tráng, hùng vĩ nhưng người lính không hề bị chìm đi mà vẫn nổi lênđầy thách thức. Nó khẳng định chí và quyết tâm của người chiến sĩ chiếm lĩnh mọi tầmcao để đi tới. Thiên nhiên núi đèo xuất hiện như để thử thách lòng người, người lính trèolên đỉnh núi như đi trong mây quả cảm và lãng mạn vô cùng. Cảnh đoàn quân đi trong mưa: “Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi” thật dữ dội mà nên thơ.Mưa mịt mù khiến những ngôi nhà sàn Pha Luông lưng chừng núi thấp thoáng trongmưa như bồng bềnh trên biển khơi. Câu thơ toàn thanh bằng gợi không gian mênhmông, ngập chìm trong mưa qua cái nhìn từ trên cao trải xuống. Trong màn mưa rừng,tầm nhìn của người lính Tây Tiến vẫn hướng về những bản mường, những mái nhà dânhiền lành, yêu thương, nơi các anh đã và đang đem máu xương và lòng dũng cảm đểbảo vệ. Gian khổ với các chiến sĩ còn là “thác gầm thét” dữ dội hòa với tiếng hú man dại, ghêgớm của thú rừng. “Cọp trêu người” như mang theo cái oai linh, bí ẩn của rừng đại ngàn.Vẻ hoang dại ấy không chỉ mở ra không gian cụ thể mà còn được khám phá thời gian“đêm đêm”, “chiều chiều”. Tác giả miêu tả thời gian, nhưng lại gợi được không gian núirừng, lúc nào cũng âm u, hoang vu như trong bóng tối. Nó luôn là mối đe dọa sẵn sàngnuốt chửng con người. Đặc biệt họ toàn là những người lính trẻ thủ đô mới lần đầu rờithành phố đến rừng đại ngàn. Vì thế ấn tượng về Tây Bắc với những địa danh xa ngái,càng xa lạ, dữ dội, ác liệt, không kém cuộc đọ sức với quân thù. Nhưng cảnh ấy cũngcàng kích thích chiến sĩ không ngại ngần xông pha với tinh thần hào hứng hăng say. Đối lập với sự khắc nghiệt là vẻ đẹp tuyệt mĩ của thiên nhiên Tây Bắc. Vẻ đẹp thơ mộngcủa thiên nhiên Tây Bắc như được kết bằng hoa rừng: “Mường Lát hoa về trong đêmhơi”; “Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”. Đặc biệt đoạn thơ: “Người đi Châu Mộc chiều sương ấyCó thấy hồn lau nẻo bến bờCó nhớ dáng người trên độc mộcTrôi dòng nước lũ hoa đong đưa” Tất cả gợi nhớ cảnh Châu Mộc trong một buổi chiều sương phủ trên dòng nước mênhmông, hoang dại thật huyền ảo. Cảnh vật như nhòe đi, như mềm mại và có hồn hơn.Chữ “ấy” câu trên và chữ “thấy” câu dưới bắt thành một vần lưng giàu âm điệu. Hoalau nở trắng sáng, lá lau lay động xào xạc trong gió vốn là những thi liệu cổ điển quenthuộc nhưng khi đi vào thơ của Quang Dũng như mang hồn lưu luyến của cảnh chia li.Nổi bật trên dòng nước là dáng uyển chuyển thanh tú trên thuyền độc mộc của các côgái Tây Bắc. Hình ảnh “hoa đong đưa” vừa là hình ảnh tả thực: những bông hoa khẽ layđộng đong đưa làng duyên trên dòng nước lũ vừa như ẩn dụ, gợi tả vẻ đẹp của các côgái Tây Bắc như những bông hoa rừng đong đưa trên sông nước. Đó là những vần thơ thitrung hữu họa, khiến người đọc như lạc vào cái đẹp của cõi mơ. Mơ những rất thực, làmsay lòng người, nhất là các chiến sĩ Tây Tiến lãng mạn, trẻ trung, nó ẩn chứa tình yêusâu nặng với thiên nhiên đất nước của Quang Dũng và của các chiến sĩ Tây Tiến. Hìnhảnh những cô gái Tây Bắc, những con người Tây Bắc được gợi nhớ trong bài thơ càng tôđậm thêm chất huyền bí, thơ mộng của núi rừng. Sau bao ngày đêm hành quân giankhổ, băng rừng vượt núi, trèo đèo lội suối, những người lính tạm dừng chân bên bản làngquây quần bên những nồi xôi bốc khói. Mùi thơm hương nếp mới và ấm tình quân dânđã xua tan bao nhọc nhằn gian khổ: “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khóiMai Châu mùa em thơm nếp xôi” Gói xôi ấm tình cô gái Mai Châu, những cô gái miền sơn cước xinh đẹp làm nhiệm vụnuôi quân không quản ngại vất vả, hiểm nguy đã để lại trong lòng người lính trẻ một nỗinhớ không nguôi. Nỗi nhớ cất lên thành lời tha thiết “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói”. Haichữ “mùa em” kết tinh cả hương nếp ngày mùa lẫn tình em ấm áp. Làng bản Mai Châu,bóng hình sơn nữ, hương nếp xôi quyện lại trong hình ảnh thơ thành nỗi nhớ ngọt ngào,bâng khuâng, lãng mạn trong tâm hồn của người lính trẻ.Những đêm liên hoan văn nghệ doanh trại bừng lên sôi nổi, vui tươi trong ánh lửa đuốclung linh, trong âm thanh của tiếng kèn réo rắt, trong tâm hồn say sưa đắm đuối củangười lính trẻ. “Doanh trại bừng lên hội đuốc hoaKìa em xiêm áo tự bao giờKhèn lên man điệu nàng ấpNhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”Ngọn đuốc rừng thắp sáng đêm liên hoan văn nghệ truyền thống đã thành “hội đuốchoa” khiến khung cảnh tuy thiếu thốn mà rực rỡ lung linh bao ước mơ, hạnh phúc. Haichữ “kìa em” diễn tả cái nhìn ngỡ ngàng đến say mê, rạo rực của người lính trẻ. Hìnhảnh các cô gái Tây Bắc bất ngờ hiện ra lộng lẫy trong bộ áo xiêm rực rỡ dưới ánh đuốclung linh nhưng vẫn giữ nguyên vẻ ấp, tình tứ trong điệu múa lạ như múa sạp, múaxòe… trong tiếng khèn mang linh hồn của núi rừng càng trở nên lôi cuốn. Tâm hồn cácchiến sĩ mộng mơ, lãng mạn. Nét đẹp những đêm liên hoan văn nghệ trên biên cương xaxôi như đã “xây hồn thơ” cho thấy tâm hồn trong sáng, giàu mộng mơ, giàu lí tưởngtrong kí ức của chiến sĩ trẻ. Giọng thơ hân hoan, say mê hoài niệm nhung nhớ một thờigian khổ mà hào hùng, lãng mạn đầy ắp nghĩa tình. Qua đó càng cho thấy đời sống tinhthần vô cùng trong sáng, phong phú, lãng mạn của đoàn quân Tây Tiến nơi chiếntrường gian khổ ác liệt xưa. Đặc biệt bức chân dung người lính Tây Tiến được vẽ những nét vẽ phi thường, khác lạ: “Tây Tiến đoàn binh không mọc tócQuân xanh màu lá giữ oai hùm” Cả đoàn binh không mọc tóc ví sốt rét rừng khắc nghiệt, hoặc vì chủ trương cạo trọc tócđể tiện cho việc đánh giáp lá cà với địch. Quang Dũng không né tránh hiện thực củacuộc kháng chiến gian khổ này. Thơ ca kháng chiến chống Pháp cũng thường nói về cănbệnh sốt rét rừng: “Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh. Sốt run người vầng trán ướt mồhôi” trong Đồng chí của Chính Hữu. Nhưng Quang Dũng cảm nhận sự thật này trong cảm hứng lãng mạn, anh hùng nênkhắc họa được vẻ đẹp kiêu dũng của người lính vượt lên xem thường mọi gian khổ thiếuthốn. Từ ngữ mạnh bạo mang âm hưởng mạnh mẽ. Chữ “đoàn binh” có âm vang vàmạnh hơn chữ “đoàn quân”; còn “không mọc tóc” thì gợi nét ngang tàng, chủ động,hiên ngang lẫm liệt của đoàn quân Tây Tiến trước hoàn cảnh. “Quân xanh màu lá dữ oai hùm” là màu da xanh xao do sốt rét rừng, nhưng qua nét bútlãng mạn và cảm hứng anh hùng của Quang Dũng thì màu xanh ấy lại mang vẻ tươixanh đầy sức sống của núi rừng. Hình ảnh “mắt trừng gửi mộng qua biên giới” gợi ánhmắt quyết liệt, hướng đến quân thù, khao khát giết giặc lập công cho tổ quốc. Nhưngbên ngoài dáng vẻ oai phong đó là tâm hồn trẻ trung, trong sáng, giàu mộng mơ. “Đêmmơ Hà Nội dáng kiều thơm” lối diễn đạt này có vẻ cầu kì nhưng phù hợp với tâm hồnnhững người lính trẻ thu đô xa người yêu đi kháng chiến. Nhớ về các cô gái hà thành,bóng dáng những thiếu nữ Hà Nội yêu kiều thơ mộng không hề phai nhạt trong tâm hồnnhững người lính ngay cả trong khói lửa chiến tranh. Lãng mạn đó là vẻ đẹp lạc quan,yêu đời của những người lính xuất thân từ thành thị đi kháng chiến. Tinh thần bi tráng Khái niệm: bi tráng trong tác phẩm văn học được thể hiện việc miêu tả hiện thực,không né tránh cái bi, tức cái gian khổ, đau thương. Cái bi nhưng không phải là bi lụymà là bi tráng, hào hùng. Là cái chết nhưng không bi lụy mà là cái chết hào hùng lẫmliệt, cái chết đi vào cõi bất tử. Cái bi thường được biểu hiện giọng điệu, âm hưởng,màu sắc tráng lệ hào hùng. Biểu hiện:+ Tinh thần bi tráng trong bài thơ Tây Tiến thể hiện chỗ lời thơ không né tránh cái bi,thường đề cập đến cái chết, nhưng đó không phải là cái chết bi lụy mà là cái chết hàohùng, mãnh liệt, cái chết của người chiến sĩ đi vào cõi bất tử.Trên nền thiên nhiên Tây Bắc dữ dội và huyền ảo, nhà thơ tô đậm hình ảnh đoàn quânTây Tiến hào hùng và hào hoa bằng bút pháp lãng mạn, nhưng không thoát li hiện thựcvà cảm hứng bi tráng. Bài thơ viết về chiến tranh, nhưng Quang Dũng không hề nói đếntrận đánh, tiếng súng. Nhưng người đọc vẫn hình dung được sự khốc liệt của chiếntranh. Bởi bài thơ viết nhiều về sự hi sinh của người lính. Nhưng bằng ngòi bút tài hoalãng mạn và cảm hứng bi tráng, Quang Dũng đã miêu tả điều đó một cách thấm thía,xúc động, hào hùng. Cái chết, sự hi sinh bao giờ cũng gợi cảm xúc đau thương. Hình ảnhnhững nấm mồ “rải rác biên cương mồ viễn xứ” càng nhân lên cảm xúc bi thương đó,nhưng cách Quang Dũng dùng từ Hán Việt trang trọng đã khiến cái bi thương lạnh lẽomờ đi. Hơn nữa câu thơ tiếp theo: “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh” Đã khẳng định mạnh mẽ khí phách của tuổi trẻ một thời không chỉ tự nguyện chấp nhậnmà còn vượt lên cái chết, sãn sàng dâng hiến cả sự sống, cả tuổi trẻ cho nghĩa lớn củadân tộc. Họ đã ra đi với tất cả lòng say mê của người thanh niên yêu nước, yêu lí tưởng,dâng hiến cả đời xanh, đời trai trẻ đầy hi vọng của mình cho tổ quốc. Đây không phảichỉ là cách nói của thơ ca mà thực sự đây là dũng khí tinh thần và hành động của nhiềuthế hệ trong những năm kháng chiến. Với lí tưởng đánh giặc thanh thản đến lạ lùng nhưthế thì cái chết có nghĩa lí gì với họ. Các tráng sĩ xưa chốn sa trường từng lấy da ngựa bọc thây làm niềm kiêu hãnh thì ởđây các chiến sĩ Tây Tiến với chiếc chiếu đơn sơ của đồng bào tặng hay chỉ bằng tấm áođẫm máu và mồ hôi của các anh cũng tạc nên sự hi sinh bất tử. Sự kết hợp một từ HánViệt và một từ thuần Việt: “áo bào” khiến tấm áo liệm thân của liệt sĩ trở nên trangtrọng. Sự hi sinh của các anh là “về đất”, về lòng đất mẹ thân yêu. Một sự hi sinh thầmlặng, thanh thản như một chiến sĩ đã hoàn thành nhiệm vụ. Giây phút vĩnh biệt đồng độivang lên không phải bằng lời ngợi ca hay những giọt nước mắt, mà trong tiếng gầm củadòng Sông Mã như một “khúc độc hành” bi tráng. Dòng sông được nhân hóa như có linhhồn, có tâm trạng, cất lên tiếng khóc xót xa, thương tiếc, uất hận căm thù trong âmhưởng dữ dội, hào hùng của Sông Mã. Sự hi sinh của người lính Tây Tiến thấm đẫm tinhthần bi tráng và đậm đà chất sử thi. Và từ đây các anh đã hòa quyện vào cỏ cây, sôngnúi, trở thành hồn thiêng của đất nước. Bài thơ lần nói đến cái chết, cái chết nào cũngđẹp, nhưng đẹp nhất là cái chết trang trọng này: “Áo bào thay chiếu anh về đấtSông Mã gầm lên khúc độc hành” Sang trọng vì được bao bọc trong tấm chiến bào, được về tụ nghĩa với đất mẹ quêhương và nhất là được thiên nhiên tấu lên khúc nhạc dữ dội và oai hùng để tiễn đưahương hồn các chiến sĩ. đây thủ pháp nhân hóa và cường điệu đã đẩy chất bi tránglên đến đỉnh cao, kì diệu của nó. Chất bi tráng làm nên sắc diện bài thơ có mặt trong cả tác phẩm, nhưng nổi rõ và in dấuđậm nét nhất chính là đoạn Quang Dũng miêu tả chân dung người lính Tây Tiến. Nhữngcặp hình ảnh đối lập giữa ngoại hình tiều tụy với phong thái “dữ oai hùm”; giữa “mắttrừng” và “đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”; và nhất là sự đối lập giữa gian khổ, hi sinhvới lí tưởng vì nước quên thân khiến sự hi sinh của người lính Tây Tiến trở nên cao đẹp bihùng. Chiến trường Tây Tiến ác liệt hoang vu, nhiều thú dữ, bệnh sốt rét rừng gây nhiềutử vong… Nhiều chiến sĩ ngã xuống trên con đường hành quân là cái bi, là hiện thựckhốc liệt của chiến trường, Quang Dũng đã không né tránh cái bi nhưng cái bi mangmàu sắc, âm hưởng tráng lệ, hào hùng. Cái tráng này là của Quang Dũng và của cả mộtlớp trai trẻ sống với bầu máu nóng: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Cái tráng ấy lạigặp luồng gió yêu nước của thời đại anh hùng rực lửa nên càng hào hùng, rực rỡ. Đúnglà bài thơ đã lột tả được cái khí phách của một thời đại và chắp cánh cho cái bi trángbay lên như một nét đẹp hiếm có của một thời đại thơ. c. Kết luận:Cảm hứng lãng mạn và tinh thần bi tráng bao trùm bài thơ làm nên vẻ đẹp riêng củaTây Tiến, nhưng điều đó do đâu mà có? đây có sự gặp gỡ giữa hồn thơ lãng mạn, hàohùng của thi nhân cùng nhân vật trữ tình là những người lính Tây Tiến cũng hào hoa,lãng mạn, với cái thời anh hùng rực lửa của buổi đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp,và chiến trường Tây Tiến ác liệt, dữ dội nhưng lại rất thơ mộng, trữ tình. Bốn yếu tốkhách quan và chủ quan này như đã hội tụ mãnh liệt và da diết trong nỗi nhớ củaQuang Dũng để trào ra cảm hứng lãng mạn và bật thành tinh thần bi tráng trong phútxuất thần của hồn thơ để sinh ra đứa con đầu lòng hào hoa tráng kiện Tây Tiến. Như vậy, cảm hứng lãng mạn và tinh thần bi tráng luôn gắn bó với nhau, nâng đỡ nhau,cộng hưởng với nhau làm nên linh hồn bất diệt của bài thơ và tạo nên vẻ đẹp độc đáocủa chân dung người lính Tây Tiến và vẻ đẹp đặc sắc của thi phẩm. Có những bài thơ đãsống cuộc đời thăng trầm và cũng quá nhiều truân chuyên, nhưng cuối cùng cũng địnhhình trong lòng độc giả và khẳng định giá trị đích thực của mình trong thi ca. Tây Tiếncủa Quang Dũng là một tác phẩm như thế. Bài thơ nhớ lại như một kỉ niệm đẹp của thờikháng chiến, bởi đó là tiếng thơ tràn đầy cảm hứng lãng mạn và tinh thần bi tráng củamột thời đại anh hùng rực lửa, không thể nào quên. Cảm hứng lãng mạn và tinh thần bitráng đã làm nên vẻ đẹp riêng và giá trị bền vững của bài thơ Tây Tiến. Đó là vẻ đẹp củamột thời hoa lửa hào hùng một đi không trở lại. Những tiếng thơ bi tráng và hồn thơ lãngmạn hào hoa của Quang Dũng đã kịp ghi lại và giữ cho đời một khung cảnh chiến trườngđã đi vào lịch sử một tượng đài bất tử bằng thơ về người lính vô danh ưu tú của dântộc mà người đọc muôn đời yêu quý, tự hào.Trên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.