Cộng đồng chia sẻ tri thức Lib24.vn

Nhân vật người má của Việt và Chiến trong Những đứa con trong gia đình

Gửi bởi: Nguyễn Thị Vân 7 tháng 11 2019 lúc 16:20:06 | Update: 18 tháng 7 lúc 2:49:01 Kiểu file: DOCX | Lượt xem: 687 | Lượt Download: 0 | File size: 0.017111 Mb

Nội dung tài liệu

Tải xuống
Link tài liệu:

Các tài liệu liên quan


Có thể bạn quan tâm


Thông tin tài liệu

Nhân vật người má của Việt và Chiến trong Những đứa con trong gia đình Nhân vật người má của Việt - hiện thân cho truyền th ống gia đình. Ngòi bút Nguy ễn Thi có lần đã làm chức năng điêu khắc, tạo nên những bức tượng đài bất hủ về ng ười m ẹ trong chiến tranh – Người mẹ cầm súng. Trong các tác phẩm của Nguyễn Thi, hình tượng người má, người mẹ mang đậm chất Nam Bộ bao giờ cũng gợi cảm hứng sáng tạo mạnh m ẽ nh ất cho ông. Họ là một nguồn sinh lực dồi dào, họ sinh ra những đứa con để nối tiếp huy ết thống, họ dạy con đế nối tiếp truyền thông, bản thân họ là hiện thân cho truyền th ốdng gia đinh để các con noi theo. Họ có thể ngã xuống vì bom đạn kẻ thù, nhưng họ sẽ tái sinh trong máu thịt và sống lại trong cuộc đời của những đứa con. Họ bát t ử , má c ủa Vi ệt và Chi ến trong thiên truyện này là người như vậy. Trước khi nhập ngũ, Chiến và Việt đều cảm thấy má trở về ngồi đó. Những người phụ nữ nông dân Nam Bộ như má Việt sinh ra và l ớn lên trong máu l ửa c ủa hai cuộc chiến tranh khốc liệt những người như má Việt phải chắc khỏe về thể chất và kiên cường, mạnh mẽ về mặt tinh thần đế đủ sức chống chọi với gian nguy, khó nhọc. Hãy xem Nguyễn Thi khắc họa bức chân dung người phụ nữ nông dân Nam Bộ ấy: “Má b ơi xu ồng thiệt khỏe, đầu hơi cúi xuống, cái nón rách mướp để lộ cái gáy đo đỏ và đôi vai lực l ưỡng, […] xuồng cập bến mặt má vẫn đỏ rực, cái nón rách được ngả ra làm quạt, lưng áo bà ba đẫm mồ hôi đã đen lại không còn thấy bạc nữa […]tiếng chân má đi bịch bịch vào nhà. . Lần này má rinh thúng lúa lên một mình và đặt ngay trên giường ngủ”. Người má ấy th ật t ần t ảo xốc vác , sáng sáng lời dặn dò vừa tới tai con thì má và xu ồng đã ở tít gi ữa sông. Chi ều chi ều mặt còn đỏ rực và đẫm mồ hôi đã lại bơi thuyền đì, mãi canh hai khuya khoắt má m ới tr ở lại nhà, người sực mùi lúa gạo và mồ hôi, mùi của đồng áng và một nắng hai sương. Trên đất nước như đất nước mình, ở một thời như thời kì chống Mĩ cứu nước mới có thể có những người má như má Việt, mới có nghị lực cắn răng nén chặt đau th ương để s ống, nuôi dạy, che chở cho đàn con và tiếp tục chiến đấu làm mẹ là một nguồn sống mạnh mẽ mà không sự tàn bạo, đau thương nào khuất phục nổi. Tận mắt Chiến và Việt chứng kiến người má của mình cố nén đau không rơi lệ khi ba bị giặc giết, mãi “Chi ều hôm đó v ề t ới nhà má mới khóc… Bao nhiêu năm sau đó cũng vậy, lúc nào nói đến chuy ện trên má cũng không khóc”. Nếu có lúc nào không chịu nổi lệ ứa ra, thì “má ch ỉ nằm khóc ch ứ không k ể gì h ết”. Bao nhiêu đau thương ngườì mẹ vùi sâu vào cõi lòng, tự mình gánh lấy. Tình yêu thương khiến má Việt không biết sợ, không chùn bước. Tình thương chồng , th ương con ờ xứ sở này thời chiến tranh hiện ra dưới hình thức thật dữ dội, đau đớn: một ng ười v ợ tay bồng con, tay cắp rổ đi theo thằng giặc đòi đầu chồng, một người mẹ hiên ngang đối đáp với kẻ thù mà “hai bàn tay to bản” vẫn “phù lên đầu đàn con đứng nép dưới chân”. Đó là bức tượng đài sừng sững mà Nguyễn Thi đã tạo nên trong tác phẩm của mình để lưu lại mãi mãi hình tượng người mẹ ở một xứ sở đau thương, cuộc sống quá nhiều khốc liệt ma rất đỗi kiên cường, bất khuất, hết sức đau thương mà cao cả. 1