Đề thi THPT quốc gia môn Ngữ văn đề 35
Nội dung tài liệu
Tải xuống
Link tài liệu:
Các tài liệu liên quan
Có thể bạn quan tâm
Thông tin tài liệu
ĐỀ 35
PHẦN I. ĐỌC HIỂU
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
Thật ra, cuộc đời ai cũng có những lúc không biết nên làm thế nào mới phải. Khi ấy, ba
tôi dạy rằng, ta chỉ cần nhớ nguyên tắc sống cơ bản cực kì ngắn gọn: trước hết hãy tôn trọng
người khác rồi sau đó, nghe theo chính mình. Hãy tôn trọng. Bởi cuộc đời là muôn mặt và mỗi
người có một cách sống riêng biệt. Chẳng có cách sống này là cơ sở để đánh giá cách sống kia.
John Mason có viết một cuốn sách tựa đề “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản
sao”. Tôi không biết nó đã được dịch ra tiếng Việt chưa, nhưng đó là một cuốn sách rất thú vị. Nó
khiến tôi nhận ra rằng mỗi con người đều là một nguyên bản, duy nhất, độc đáo và đáng tôn trọng.
(…) Chúng ta không sinh ra với ngoại hình, tính cách, tài năng hay sự giàu có mà mình muốn
chọn lựa. Nhưng chúng ta đều có một cơ hội duy nhất để được là chính mình. Chúng ta có một cơ
hội duy nhất để sống như mình muốn, làm điều mình tin, sáng tạo điều mình mơ ước, theo đuổi
điều mình khát khao, yêu thương người mình yêu. Bạn biết mà cơ hội đó chính là cuộc đời này –
một chớp mắt so với những vì sao. Bởi thế, đừng để mình cứ mãi xoay theo những tiếng ồn ào
khác, hãy lằng nghe lời thì thầm của trái tim.
(Trích Lắng nghe lời thì thầm con tim – Phạm Lữ Ân, NXB Tổng hợp TP. HCM, 2016)
Câu 1: Xác định thao tác lập luận chính của văn bản trên (0,5 điểm)
Câu 2: Theo tác giả “Sống như mình muốn” là như thế nào? (0,5 điểm)
Câu 3: Tại sao tác giả nói: “Chúng ta đều có một cơ hội duy nhất để được là chính mình” (1,0
điểm)
Câu 4: Điều anh/chị tâm đắc nhất trong văn bản trên là gì? (1,0 điểm)
PHẦN II. LÀM VĂN (7,0 điểm)
Câu 1: (2,0 điểm): Hãy viết 01 đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh / chị về câu
nói được đề cập trong văn bản Đọc hiểu: “Bạn sinh ra là một nguyên bản đừng chết như một bản
sao.”
Câu 2. Cảm nhận của em về chi tiết Quản Ngục suy nghĩ về thầy thơ lại: “Trong hoàn cảnh đề
lao, người ta sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc, tính cách dịu dàng và lòng biết giá người, biết
trọng người ngay của viên coi ngục này như một thanh âm trong trẻo chen giữa vào bản đàn mà
nhạc luật của nó đều hỗn loạn, xô bồ. […] Có lẽ lão bát này cũng là một người khá đây, có lẽ lão
cũng như mình, chọn nhầm nghề mất rồi”.
(Chữ người tử tù – Nguyễn Tuân)

