Bài văn mẫu lớp 8 số 2 đề 3: Kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ vui lòng
Nội dung tài liệu
Tải xuốngCác tài liệu liên quan
Có thể bạn quan tâm
Thông tin tài liệu
TẬP LÀM VĂN SỐ LỚP 8Bài viết số lớp đề 3: Kể về việc em đã làm khiến bố mẹ vui lòng.Dàn ýMở bài: Giới thiệu thời gian, không gian bắt đầu câu chuyện.- Mẹ đi vắng, giao việc nhà.- Bạn đến rủ đi chơi.Thân bài:a. Tâm trạng của em trước lời mời mọc- Vui mừng, háo hức muốn đi ngay với bạn vì đây là cuộc đi chơi rất lí thú, cónhiều bạn tham gia.- Lo lắng vì công việc nhà làm chưa xong, đồ đạc còn bề bộn.- Đắn đo cân nhắc có nên đi hay không? Vì nếu đi việc nhà còn lại mẹ sẽ về làm(mẹ đã cực nhọc, lại mệt mỏi làm kiếm tiền nuôi em).- Không đi chơi thì bỏ lỡ cơ hội vui chơi thỏa thích cùng bạn bè (miêu tả cảnh vuichơi).- Quyết định nhà dọn dẹp nhà cửa, trả lời với bạn là không đi.- Nhìn bạn giận dỗi ra về mà lòng tiếc rẻ nhưng quyết định vẫn không đi.b. Tâm trạng sau khi làm xong công việc- Nhà cửa sạch sẽ, tươm tất.- Nhìn ngôi nhà gọn gàng, ngăn nắp, lòng vui sướng, phấn khởi.- Sung sướng vì mình đã chiến thắng bản thân.- Cha mẹ rất tự hào về em.Kết bài: Nêu suy nghĩ và cảm nghĩ của bản thân.Bài tham khảo 1Có một lần, tôi đã làm một việc khiến ba mẹ rất vui lòng. Cảm giác làm đượctốt trong lòng thấy vui lắm, vì lúc ấy tôi mới học lớp bốn thôi. Hôm đó, một ngày chủ nhật, ánh nắng mặt trời trãi khắp không gian chiếu lênnhững giọt sương còn đọng trên lá cỏ làm nó lung linh như những viên pha lê. Mộtngày được nghĩ ngơi thư giản sau một tuần học tập và làm việc vất vã của mọiDoc24.vnngười. “Một ngày rảnh rỗi mà không đi chơi thì thật là lãng phí thời gian” chỉ nghĩthôi tôi thấy lâng lâng trong người. Tôi vừa đi ra phòng khách vừa hát “Một ngàymới nắng lên, ta đưa tay chào đón…là…la...lá…lá…la..” thì thấy ba mẹ lăng xănglàm chuyện gì đó, tôi tò mò hỏi “Ba mẹ đang làm gì vậy ạ?” “À! Ba mẹ chuẩn bịđi thăm bạn cũ, đã lâu rồi không còn gặp con à” ba tôi đáp. Mẹ nói với thêm vào“Hôm nay con trông nhà và giúp ba mẹ làm việc nhà nhé! Chiều ba mẹ về có quàcho con”. Nghe mẹ nói xong tôi cảm thấy cụt hứng, những dự định được đi chơitan biến, chưa làm việc gì mà cảm thấy mệt mỏi. Trước giờ tôi có động tay, độngchân vào mấy việc này đâu, có thời gian rãnh là đi chơi với đám bạn nên mệt mỏilà phải rồi. Ba mẹ tôi vừa ra khỏi nhà thì lũ bạn tôi chạy ùa vào “Linh ơi! Đi thôi!”, mộtđứa trong bọn la lên, tôi ngạc nhiên hỏi “Đi đâu?” “Mày không nhớ hôm nay làngày gì à?” Ngân hỏi lại, nó nhìn cái mặt ngơ ngác của tôi và nói tiếp “Hôm nay làngày sinh nhật Minh Thư lớp mình đấy” Tôi chợt nhớ ra và nói “Chút xíu nữa làquên mất, cảm ơn các bạn nha”. Tôi mời các bạn vào nhà và nói “Chờ tao mộtchút, đi thay quần áo”. Bước vào trong nhìn thấy nhà còn bề bộn, dơ bẩn tôi chợtnhớ lời mẹ dặn lúc nãy tôi nghĩ bụng “Chết rồi nhà cửa như thế này làm sao mà điđược, với lại buổi tiệc cũng sắp bắt đầu rồi”. Tôi đắn đo cân nhắc có nên đi haykhông, nếu đi thì tất cả việc nhà mẹ giao mình không làm chắc mẹ buồn lắm và mẹphải bắt tay vào dọn dẹp thì càng vất vã. Còn nếu tôi không đi sinh nhật thì MinhThư sẽ giận và không chơi với tôi nữa, sinh nhật nó bốn năm mới tổ chức một lầnvì nó sinh vào ngày 29/2. Tôi phải làm sao đây…? Một đứa ham chơi như tôi đâymà bỏ lỡ một cuộc vui như vầy thì thật là đáng tiếc. Suy nghĩ một hồi lâu, tôiquyết định nhà dọn dẹp nhà cửa. Chạy ra cửa nói với đám bạn là tôi không điđược và gởi lời xin lỗi đến Minh Thư. Có thể nó giận và không chơi với tôi thìcũng một thời gian ngắn thôi, thế nào rồi cũng quay lại, tính Thư trước giờ là nhưvậy. Tôi bắt tay vào công việc. Bắt đầu là phòng ngủ, sắp xếp lại mền, gối cho ngayngắn, quét dọn phòng sạch sẽ, kéo rèm lên cho nắng sớm vào phòng. Tiếp đếnDoc24.vnphòng khách phải quét bụi trên tủ, bàn rửa bộ ấm chén uống trà của ba và lau sạchnền gạch. Bước xuống bếp thấy chén đủa ăn sáng còn ngổn ngang trên bàn, mộtthau đồ mẹ giặt chưa phơi, trên bếp còn bề bộn xoong nồi, tôi hít một hơi dài vàbắt tay vào việc. Trước giờ tôi chưa làm việc này nhưng vừa làm vừa nhớ lại lờimẹ dạy, miệng ngân nga câu hát mà công việc đã xong lúc nào không hay. Lần đầutiên trong đời tôi thấy mồ hôi của mình chảy như suối vậy, cảm giác mệt mỏi xenlẫn niềm vui. Thành quả lao động của một cô bé luôn lười biếng, lại ba mẹ, nhiềulúc ba mẹ nói lắm mới giúp, bây giờ làm việc một cách tự giác và hoàn thành rấttốt công việc được giao, trong lòng thấy vui sướng làm sao! Hạnh phúc biết bao!Thật sung sướng khi mình đã chiến thắng bản thân để vượt lên chính mình. Khỏi phải nói, chiều đó ba mẹ về, vừa bước vào nhà đã vui cười ba khen “Congái của ba rất ngoan, biết nghe lời ba mẹ, cảm ơn con rất nhiều” tôi bẽn lẽn “Dạcon đã lớn rồi phải không mẹ”. Mẹ nói “Con mẹ đã lớn rồi, quà của con đây này”vừa nói mẹ vừa lấy trong túi ra một con gấu bông xinh xinh tặng cho tôi “Cảm ơnba mẹ, con thích lắm”. Mẹ làm cơm chiều thật ngon để đãi tôi vì thành quả laođộng của một ngày "làm việc". Sau ngày hôm đó tôi suy nghĩ nhiều về bản thân “Mình có thể làm được nhiềuviệc hơn thế nữa, tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình”. Hoàn thành mộtviệc tốt làm cho ba mẹ vừa lòng và mình cũng cảm thấy hạnh phúc nhân lên gấpbội. Về sau tôi làm được nhiều việc hơn, cố gắng giúp đỡ ba mẹ bớt cực nhọc saunhững ngày làm việc vất vã. Hôm nay tôi chia sẻ cho các bạn một mốc son trongđời và là một kỹ niệm đẹp làm tôi nhớ mãi. Bài tham khảo Ba mẹ là người đã cho tôi sự sống, cho tôi tình yêu cao cả, dạy cho tôi nhữngđiều tốt đẹp nhất để tôi làm hành trang bước vào đời. Trong mắt tôi, không ai cóthể sánh bằng ba mẹ. Tình yêu của tôi dành cho ba mẹ như ngọn lửa không baogiờ tắt. Tôi luôn mong muốn làm cho ba mẹ hài lòng về mình. Chủ nhật vừa qua làmột ngày hạnh phúc đối với tôi vì tôi đã làm được một việc khiến ba mẹ rất vuilòng.Doc24.vnTừ bé đến giờ tôi vẫn luôn tự hào về gia đình tôi. Ba mẹ lúc nào cũng yêuthương, quan tâm, chăm sóc tôi. Một ngày đẹp trời nọ, ba mẹ trìu mến thông tinvới tôi một tin rất quan trọng: tôi sắp có em. Niềm vui ấy làm cả nhà chúng tôi hânhoan hơn, hạnh phúc hơn khi chào đón thành viên mới của gia đình. Rồi đến ngàyem trai tôi cất tiếng khóc chào đời, tôi thấy ba mẹ vất vả lo cho em, tôi càng thêmyêu ba mẹ. Tôi cũng rất yêu thương nó. Đó là cậu bé có nước da trắng hồng, haimắt tròn xoe, long lanh. Cái miệng nó cười trông rất dễ thương. Hai tay nó huơhuơ mỗi lần có người lại trò chuyện, âu yếm, nựng nịu nó. Có lẽ chính vì thế màtôi thấy ba mẹ chăm sóc em quá mức mà quên khuấy tôi đi. Mỗi lần như vậy, tôithường có cảm giác ba mẹ đã không còn thương mình, chỉ thương em thôi. Vì thế,có đôi lúc tôi hay đứng xa ra mỗi khi thấy ba mẹ chơi với em. Cũng từ lúc có em,tôi thường bị sai vặt: “Lan à, lấy dùm mẹ cái này. Lan à, lấy cho em cái kia…” Tôicứ chạy ra chạy vào, chạy tới chạy lui để “phục vụ” cho em. nghĩ ba mẹ khôngthương mình cứ luẩn quẩn trong đầu tôi làm tôi không thể nào cười nói gì được.Tôi thực hiện mệnh lệnh mà thấy khó chịu vô cùng. Tôi cứ hay lảng tránh ba mẹ.Tôi hay ngồi vào cái bàn học để ngồi vẽ những bức tranh mà tôi đang nghĩ. Tôi vẽhình ảnh ba mẹ nắm tay Ton Ton em tôi đi chơi. Còn tôi thì đứng xa nhìn theo.Không có ai nắm tay tôi hết! Tôi vẽ hai giọt nước mắt rất to trên mắt tôi. Tôi thấybức tranh này chính là tôi. Tôi hay nhìn bức tranh đó và nói một mình: “Ba mẹkhông thương mình nữa rôi, chỉ thương Ton Ton thôi”.Một hôm, chắc mẹ phát hiện ra có điều gì không ổn đối với tôi nên mẹ gọi tôiđến cạnh bên, vuốt đầu tôi, mẹ hỏi :- Lan à, có việc gì mà mẹ thấy con không được vui vậy?Tôi chỉ im lặng mà nước mắt sắp tràn ra. Mẹ hoảng hốt ôm tôi vào lòng và hỏithêm:- Việc học hành có gặp gì khó khăn không con?Tôi lắc đầu mà nước mắt chảy.- Sao vậy con Có chuyện gì con nói với mẹ nghe đi!Tôi gạt tay mẹ ra và bỏ chạy tới cái bàn, cầm lấy bức tranh và đưa cho mẹ xemDoc24.vnrồi lại bỏ chạy.Suốt buổi chiều hôm đó tôi trốn vào một góc nhà. Mẹ tìm thấy tôi và dỗ dành:- Mẹ biết rồi, con nghĩ ba mẹ không thương con phải không?Tôi nói một cách thổn thức:- Ba mẹ chỉ thương em, không thương con như hồi đó nữa. Huhu…Mẹ tôi âu yếm vuốt nước mắt trên má tôi rồi ôn tồn giải thích:- Con nghĩ như vậy là sai rồi. Em còn quá nhỏ, ba mẹ phải dành nhiều thờigian lo cho em. Còn con, con lớn hơn nên ba mẹ tin tưởng, an tâm về con. Ba mẹrất thương con. Hơn nữa, con lại còn biết phụ giúp ba mẹ. Từ khi có em, mẹ thấycon rất người lớn, mẹ rất vui. Con có thương em không?Tôi nói lí nhí: Dạ có.- Vậy con có muốn làm cho ba mẹ vui lòng không?- Dạ có Tôi khẳng định.Con hãy phụ mẹ chăm sóc em, con sẽ thấy em rất cần sự chăm sóc đặc biệt.Nếu con nghĩ ba mẹ không thương con. Ba mẹ sẽ rất buồn.Tôi nghe trong giọng nói của mẹ có sự nghẹn ngào. Tôi thấy mẹ ôm tôi chặthơn. Tự dưng những nghĩ trước đó bỗng nhiên biến đâu mất. Tôi chỉ còn thấymẹ thương tôi biết chừng nào. Tôi sung sướng được trong vòng tay của mẹ… Bakhông biết có mặt từ lúc nào, cũng cười và nói:- Cả nhà ta cùng thương yêu nhau. Ba mẹ đều thương cả hai con!Tôi chạy đến ôm lấy ba. Ba ơi, con thương ba mẹ. Con biết ba mẹ rất thươngcon… Lúc đó tôi chợt nhớ ba đã lấy lới bài hát “cả nhà thương nhau” để khẳngđịnh tình cảm của ba mẹ. “Ba này, lúc nào cũng thật vui.”. Tôi thầm nghĩ mà thấylòng vô cùng sung sướng.Chiều chủ nhật hôm ấy cả nhà chuẩn bị sang nhà ngoại chơi, có ẵm em đi nữa.Mẹ gọi tôi phụ sắp xếp quần áo, tả, khăn, sữa, nước cho em. Tôi thấy vui vô cùng.Thì ra em Ton Ton cần được mọi người chăm sóc đến như vậy. Tôi chơi với em vàcảm nhận được tình yêu thương chạy khắp người. Ton Ton dễ thương của chị, chịrất yêu thương em.Doc24.vnThấy tôi vừa chơi với em, vừa hôn vào bàn tay bé bỏng của nó, mẹ cũng cườibảo:- Thôi, chúng ta chuẩn bị lên đường nào, con gái cưng ơi!Tôi “Dạ” nhanh gọn và dứt khoát lắm. Ba mẹ nhìn tôi cười:- Thôi ta đi. Con gái của ba mẹ giỏi quá…Ba mẹ cười mãi. Hình ảnh ba mẹ vui sướng hiện lên khuôn mặt, lên nụ cười,ánh mắt của ba mẹ dành cho tôi khiến tôi vô cùng hạnh phúc. Tôi vui quá…Mỗi lần nhìn ba mẹ cười, tôi lại nhớ đến kỉ niệm đáng nhớ ấy. Tôi phải làmnhiều việc tốt hơn nữa, cố gắng học tốt và yêu thương em để ba mẹ yên tâm về tôi,để tôi tự hào với chính mình là một người con ngoan, một người chị tốt.Tôi lại nhớ đến lời một bài hát có hình ảnh gia đình thật đẹp:Ba là cây nến vàngMẹ là cây nến xanhCon là cây nến hồng… Còn em con là cây nến gì??? Mình phải tìm nhạc sĩ để khiếu nại, thiếu hìnhảnh ngọn nến lung linh của em rồi…Bài tham khảo 3Con đường về nhà hôm nay sao mà dài thế! Dài hơn rất nhiều so với niềm vuimừng phấn khởi của em. Em đạp xe về nhà, vội vã hơn thường lệ, để chỉ mongđược khoe với mẹ về việc làm hữu ích của mình trong buổi sáng hôm nay. Sáng nay trời chuyển sang thu, tiết trời hơi lạnh. Em đạp xe tới trường màmiệng không ngớt xuýt xoa vì những cơn gió heo may và những giọt mưa lất phấtgọi cái rét đầu mùa. Hình như người ta cảm thấy lạnh hơn lúc đầu mưa thì phải.Đang mải mê với những câu hát vu vơ, em bỗng giật mình: Sao mới sáng sớm màđã có một cụ già trông tội nghiệp thế kia. Em quyết định dừng xe dù rất vội vì cóvẻ như cụ già đang rất lạnh và lại bị lạc đường thì phải. Vừa xuống xe em liền hỏi:- Cháu chào cụ ạ! Hình như cụ đang muốn hỏi đường có phải không? Cụ già ngẩng mặt lên. Bây giờ em mới quan sát kỹ: cụ già chừng 75 tuổi,khuôn mặt nhăn nhúm lộ rõ một cuộc đời vất và phong sương. Cụ mặc chiếc áoDoc24.vnnâu đã cũ và khá mỏng. Em đoán chắc nó không đủ che ấm cho cụ lúc này. Cụ mới quê ra. Nhà con trai cụ trước gần đây nhưng giờ đã chuyển rachỗ mới, cụ thì không rõ đường đi đằng nào. Mà trời hôm nay sao tự dưng lạnhquá. thì ra là vậy! Nhưng mình cũng đâu biết đường, em nghĩ. Nhưng có cáchrồi: Cháu cũng không rõ đường bà ạ! Nhưng cháu sẽ giúp bà đến chỗ các chúcông an kia để hỏi đường và trước hết là để bà nghỉ cho đỡ lạnh. Mải đưa cụ già qua những làn xe dày đặc để đến chỗ những chú công an, emquên béng đi giờ học. Lúc vừa quay lại thì đã muộn giờ. Em chỉ kịp chào bà lão,nói lại với chú công an địa chỉ của mình rồi lên xe đạp vội. Đến lớp em bị muộn mười lăm phút đầu giờ và bị cô giáo phê bình. Ngạingùng, em lặng lẽ đi vào lớp. Nhưng bài học vừa diễn ra chưa đầy nửa tiếng thìchú công an ban nãy đến lớp học của em. Chú trao đổi với cô giáo chủ nhiệm bênngoài lớp trong sự ngơ ngác, xôn xao của cả lớp. Rồi cô giáo bước vào tươi cườinói: Trước hết cô xin lỗi Ngọc Linh vì chưa hỏi kỹ đã vội phê bình. Các em ạ!Hôm nay bạn Linh đi muộn không phải vì cố tình vi phạm nội quy mà là vì bạn ấyđã giúp một cụ già bị lạc tìm thấy nhà của con trai mình. Trước tập thể, cô khenngợi Ngọc Linh. Còn các em, cô nghĩ đó cũng là một bài học tốt đối với tất cảchúng ta. Buổi học hôm ấy lại tiếp tục sôi nổi và nghĩa. Còn em, em vừa vui vừa rất tựhào. Chắc hẳn bố mẹ em cũng sẽ rất hài lòng về việc làm hữu ích của con gáimình. Bài tham khảo 4Hôm nay đứng trên bục nhận phần thưởng học sinh gi ỏi, tôi vô cùng vuisướng khi thấy gương mặt rạng ngời hạnh phúc của bố mẹ. Cuối cùng thì đứa conngỗ nghịch như tôi cũng đã làm cho bố mẹ vui lòng. Nhà tôi nghèo lại đông con nên bố mẹ tôi rất vất vả để nuôi chúng tôi khônlớn. Các anh chị của tôi ai cũng chăm ngoan và ọc gi ỏi. Riêng tôi là đứa nhỏDoc24.vnnhất nhưng ngỗ nghịch nhất. Tôi ham chơi hơn ham học. Chuyện tôi cúp học đichơi là chuyện thường xảy ra. Kết quả học tập của tôi bao giờ cũng rất tệ. Tôi biếtbố mẹ rất buồn. Nhìn bố mẹ tôi người ta sẽ rất khó đoán được tuổi. Do lam lũ, vất vả nhiều nêntrông bố mẹ tôi già trước tuổi. Mới bốn mươi lăm tuổi mà tóc bố tôi bạc trắng,gương mặt khắc khổ, người gầy xọm trông như già sáu mươi. Còn mẹ tôi thìđuôi mắt đầy vết chân chim, bàn tay gầy gu ộc quanh năm buôn bán tảo tần. Mẹtôi bán cá chợ, tay chân ngâm nước thường xuyên nên bị nước ăn lở loét, trắngnhợt. sau mỗi buổi chợ, về nhà thoa thuốc, vừa thoa vừa xuýt xoa. Tôi biết mẹđau ắm, tôi thương mẹ lắm nhưng vẫn không chừa được tật ham chơi. Tôi nhớ, hôm đó, tôi chơi điện tử thua đám bạn và phải có tiền chung cho bọnnó chầu kem. Làm sao để có tiền đây? Trong đầu tôi lóe lên ột nghĩ. Tôi vềnhà xin mẹ tiền đóng học phí phụ đạo. Tôi thấy sự lo lắng thoáng qua trong mắtcủa mẹ. Mẹ bảo tôi chờ một lát rồi mẹ đi đâu đó. Lát sau trở về, mẹ đưa cho tôi đủsố tiền tôi xin. Tôi bi ết mẹ vừa đi vay mượn của ai đó trong xóm. Cầm tiền mẹđưa mà tay tôi run run, sống mũi cay xè. Tôi hối hận lắm. Tôi chỉ muốn ôm chầmlấy mẹ mà thú nhận tất cả nhưng tôi không đủ can đảm. Từ hôm đó, các anh chị tôi rất ngạc nhiên, còn bố mẹ tôi vui mùng ra mặt vìthấy tôi không đi chơi lêu lổng nữa. Ngoài thời gian đến trường tôi nhà học bài.Tôi còn tranh thủ thời gian rảnh giúp bố mẹ việc nhà chứ không trốn đi chơi điệntử hay lấy xe đạp chạy lông ngông ngoài đường như trước. Có khi tôi còn ra chợgiúp mẹ công việc mà trước đây tôi không bao giờ đụng vào vì chê tanh bẩn,ngại chúng bạn trêu chọc. Do bỏ bê việc học lâu ngày nên bây giờ việc học đối vớitôi không dễ dàng chút nào. Kiến thức của tôi thật thảm hại, hổng lỗ chỗ. Nhiềukhi tôi cũng nản lòng vì việc học vất vả quá. Nhưng nghĩ tới bố mẹ là tôi lại thêmquyết tâm. Những tối tôi thức khuya học bài thì bố thức cùng tôi, khi thì thắp chocây nhang muỗi; lúc là lời hỏi han động viên; mẹ tôi lúc bát chè đậu, khi ly sữanóng,. Tôi còn nhớ những hôm tôi giật mình thức giấc vì tiếng gà gáy ò…ó…ongoài chuồng. Trời còn chưa sáng tỏ, tôi thấy dáng gầy gầy của mẹ đã lom khomDoc24.vnbên bếp lửa bập bùng. Tôi rón rén đến bên mẹ hỏi mẹ nấu gì mà phải dậy sớm. Mẹbảo nấu xôi cho tôi ăn chắc bụng để đi học. Tôi cảm động ôm chầm mẹ mà khôngnói nên lời. Với sự cố gắng của bản thân và sự động viên của bố mẹ, việc học của tôi ngàymột tiến bộ. Tôi không còn chật vật với những bài toán khó, điểm số ngày càngcao. Tôi còn được cô giáo tuyên dương trong buổi sinh hoạt lớp điều mà trướcđây chưa bao giờ có. Mỗi lần tôi khoe những điểm mười đỏ chói, tôi thấy đôi mắtmẹ rưng rưng, lấp lánh lạ thường. Nụ cười làm gương mặt mẹ rạng rỡ hơn. Bố tôikhông nói gì, chỉ xoa đầu tôi và gật gật đầu ra chiều hài lòng lắm. Tôi thấy nhữngnếp nhăn trên gương mặt bố như giãn ra. Tôi biết bố mẹ rất vui lòng và hạnh phúcvì tôi đã chăm ngoan hơn, học giỏi hơn. Ngày hôm nay, đứng trên bục danh dự nhận phần thưởng, nhìn xuống hàngghế dành cho phụ huynh, tôi thấy bố mẹ tôi cười thật tươi, nụ cười rạng rỡ, mãnnguyện và hạnh phúc. Niềm vui vì đứa con ngỗ nghịch bây giờ là học sinh giỏilàm bố mẹ tôi trẻ hẳn ra. Tôi thật sung sướng, hạnh phúc và hãnh diện vì đã làm bốmẹ vui lòng. Bài tham khảo Hè năm ngoái, em đã làm được việc tốt là cứu một em nhỏ khỏi chết đuối trênđoạn sông chảy qua làng. Em còn nhớ rõ là nghỉ hè được vài ngày, em đăng kí họclớp võ Karate của Câu lạc bộ thể dục thể thao của huyện. Tuần ba buổi, em đạp xeđi tập từ sáng sớm, đốn trưa mới về. Karate quả là một môn võ hấp dẫn vô cùng,nhất là đối với lứa tuổi thiếu niên. Cũng bởi say mê tập luyện mà em không ngạiđường xa, nắng nôi vất vả. Một buổi trưa, em về đến gần đầu làng thì thấy mấy bé trai đang kêu thấtthanh: “Cứu với! Có người chết đuối!”. Nhìn xuống mặt sông lấp loá, em thấy mộtem bé đang nhấp nhô, chới với. Quẳng vội chiếc xe đạp ven đường, em lao xuốngnước, bơi nhanh về phía đó. Trong đầu em chỉ có một nghĩ là phải cứu bằngđược em bé nọ. Năm sải, mười sải vẫn chưa tới nơi. Khúc sông Ninh chảy qua làng em nướcDoc24.vnkhá xiết. Em bé đã bị cuốn ra gần giữa dòng. Tình thế vô cùng nguy ngập, khôngnhanh không kịp. Em ngoi lên hít một hơi dài rồi gắng hết sức để bơi. Rất may, emđã nắm được tóc đứa bé. Cậu bé trong cơn kinh hoàng cứ túm chặt lấy em. Vất vảlắm em mới đưa được bé vào bờ. Đuối sức, em nằm vật ra bờ sông thở dốc, chân tay rã rời. Lúc này, lũ trẻ cũngđã gọi bố mẹ em bé và một số dân làng ra tới nơi. Một cụ già nắm chân cậu bé dốcngược, quay mấy vòng. Cu cậu ộc ra bao nhiêu là nước rồi dần dần tỉnh lại. Mẹcậu bé ôm lấy con khóc nức nở. Tự nhiên nước mắt em cũng trào ra vì xúc động.Bố cậu bé nâng em dậy, vừa khóc vừa cảm ơn em. Đám đông theo em về tận nhà. Thấy xôn xao ngoài ngõ, ông bà, bố mẹ emchạy cả ra. Nghe mọi người kể lại đầu đuôi câu chuyện, bố xiết chặt em vào lòngvà nói: “Khá lắm, con trai bố khá lắm! Bố tự hào về con!”. Chuyện em cứu sốngcậu bé Tùng lan nhanh khắp làng. Sau đó em trở thành “người hùng” của đám trẻcon trong xóm. Thỉnh thoảng được em dạy cho một vài thế võ, chúng thích mê,càng coi em là “thần tượng”. Chuyện đó trở thành một kỉ niệm đẹp trong đời, mỗi lần nhớ đến em lại thấyvui vui. Còn cu cậu suýt chết đuối ngày nào, giờ cũng đã học lớp năm rồi đấy.Đương nhiên, cậu ta xin được làm “cái đuôi” rất dễ thương của anh “Nghĩa võ” –cái tên mà lũ trẻ yêu mến đặt cho em.Bài tham khảo 6Tôi chạy một mạch từ trường về nhà trong niềm vui khôn xiết: tôi muôn thôngbáo ngay cho bà tin quan trọng, đó là việc tôi đạt giải nhất kì thi học sinh giỏi củahuyện môn Văn. Cất tiếng gọi bà từ ngoài cổng tôi chẳng thấy bà đâu. Đáp lạitiếng gọi háo hức của tôi chỉ là sự im lìm lạ lẫm.Cảm giác hụt hẫng xen lẫn phần lo sợ, tôi đẩy nhanh cửa bước vào nhà, cănphòng khách trống trơn, phòng bếp rồi căn phòng của bà cũng chẳng thấy bà đâu.Tôi cất tiếng gọi vang, giọng run run:Bà ơi, bà! Bà đâu thế?Tôi lập cập đẩy cửa phòng vệ sinh tầng, căn phòng duy nhất chưa kiểm tra.Doc24.vnTrên đây chỉ là phần trích dẫn 10 trang đầu của tài liệu và có thế hiển thị lỗi font, bạn muốn xem đầyđủ tài liệu gốc thì ấn vào nút Tải về phía dưới.

